Tôi trải qua trầm cảm, lo âu, sợ hãi do sang chấn tâm lý
Từ lúc em có nhận thức thì đa số em ở với mẹ bố đi làm xa lâu lâu mới về mỗi lần về em thì tình cảm quấn quýt bố còn bố thì không quan tâm em lâu lâu có đánh và làm em khóc đến năm em 3 tuổi rưỡi Bố mẹ ly hôn em ở với bố vì học yếu nên bố đánh đập dã man đến năm lớp 3 nghỉ hè em vào Nam thăm mẹ xuất hiện tình trạng đau đầu nhiều và như có cái gì ập vào người khi em ngồi sau xe máy em sợ và run nhảy dựng người lên la hét đi khám ở bệnh viện Tâm thần Trung ương 2 thì bác sĩ chẩn đoán bị trầm cảm đến hè năm lớp 4 là em vào nam ở với mẹ luôn mỗi lần ngủ mẹ đụng vào người thì em hất tay mẹ ra mắt trợn trắng run sợ và la hét em cũng không nhớ rõ nhưng mẹ kể lại với em vậy đến lớp 5 lớp 6 xuất hiện triệu chứng cảm giác như có người đi theo mình nhưng quay lại thì không có ai và và em có kể với mẹ em rằng Bố em có xâm hại tình dục em thế là em nhập viện ở bệnh viện tâm thần Trung ương 2 để điều trị các triệu chứng trên đã thuyên giảm Nhưng bây giờ em không còn nhớ rõ và chính xác là trong quá khứ Bố em xâm hại tình dục em như thế nào Và bao giờ mà em chỉ nhớ bố đánh em Còn chuyện kia e không nhớ được rõ ràng cụ thể và chính xác hiện tại bây giờ em đã đỡ hơn rất nhiều so với trước Nhưng từ cấp 2 đến bây giờ em gặp tình trạng sợ người lạ chụp ảnh Vì khi chụp ảnh tôi cảm giác như có gì đó ập vào người mình giống hệt như ngồi sau xe máy năm lớp 3 Nhưng người thân bạn bè chụp thì không có bị thế bây giờ mỗi lần giật mình là em cũng bắn người và la hét cộng thêm em có tiền sử tự bằng thuốc 2 lần nhưng không thành công bác sĩ chuẩn đoán bị rối loạn lo âu trầm cảm nặng do tôi là đứa con đứa cháu khờ dại ngu ngơ nhất nhà nên thường xuyên bị mắng Bị So sánh nên em tự ti muốn cô lập mình không muốn tiếp xúc với ai mỗi lần tiếp xúc với người lạ thôi cảm thấy áp lực mỗi lần đi vào ông ăn emi cảm thấy căng thẳng lo sợ phải cẩn thận từng li từng tí nên emi cảm thấy rất mệt mỏi bệnh tật làm em khó hòa nhập được với xã hội la làm em không được khôn ngoan và bị mắng suốt em cảm thấy cuộc sống này thật vô nghĩa em không thể làm việc không thể linh hoạt ứng biến cách đối nhân xử thế sao khôn khéo không biết phân biệt đúng sai không biết ý tứ chậm hiểu không hiểu bóng gió không được như người bình thường...
Để vượt qua nghịch cảnh này, việc đầu tiên và quan trọng nhất là bạn cần tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên nghiệp từ các chuyên gia y tế. Cụ thể, bạn nên thăm khám với:
Chuyên mục liên quan