là một hs lớp 6, tuy bé hơn so với các bạn học xung quanh nhx con lại là đứa năng động nhất. Con luôn lm mn thấy con hạnh phúc, vui vẻ nhx đằng sau vẻ năng nổ đó lại là một vùng trời ko chút gợn màu. Nó là cả một tuổi thơ đáng quên. Bắt đầu từ lớp 2, mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn với hồi bé, con bị so sánh với người khác như tất cả mn nhx nó dữ dội hơn, thậm chí bố mẹ con còn chửi con thậm tệ hơn trong khi con chẳng lm j sai cả, con im, lặng đi họ vẫn chửi thậm tệ, con giải thik, họ vẫn chửi, con làm gì hay không, họ vẫn chửi có khi là chửi trc công cộng - nó khiến con cảm thấy tự ti, bất an và nhục nhã . Rồi đến khi lớp 4, có một sinh linh bé nhỏ đc chào đón tại gđ con (nhưng cx là lời nguyền lớn nhất đời con), em ấy ngoan lắm, em ấy cx là chỗ dựa lớn nhất đời con nhx cx là người mà khiến con vừa yêu vừa ghét. Bố mẹ con chăm chút con em ấy, chỉ cần hai chữ thôi "TẬN TÂM" còn con chỉ như một đứa con nuôi vậy, ko một chút tình yêu, ko một chút qtam đến từ những người mà người khác cho là bến bờ của mỗi người. Con khao khát, khao khát mãnh liệt cái gọi là hạnh phúc, nhx không như mơ, bố mẹ ngày càng đối xử với con thậm tệ, thậm chí khi con điểm kém (7- 8 điểm) bố mẹ liền đánh con ko lí do, con ko hiểu tại lớp sao con điểm kém v mà các bạn cứ xuýt xoa cái điểm kém đó nhx một khi bước vào nhà, sẽ cảm giác như bị rớt xuống địa ngục. Một câu thôi, cx khiến con rợn người "điểm ktra đâu?". Con chỉ còn cách đưa nó ra và chịu những trận đòn và lời mắng chửi. Con lên cấp 2 một cách khó nhọc,và con đã vào một trường bth. Tại đó, ban đầu mọi thứ đều khiến con cảm thấy an toàn nhx mới đây thôi, bạn bè đột nhiên bắt đầu xa lánh con, những tin đồn thất thiệt về con cũng lan khắp khối trong khi con chẳng lm j cả...., họ xè bỉu, chê con là thế nọ, thế kia. Thậm chí, thỉnh thoảng họ còn xúc phạm danh dự của con hoặc bắt nạt tinh thần con. Bây giờ, mọi thứ đã quay lưng với con nhx con vẫn còn một chỗ dựa lỏng lẻo, chính là em con. Con bé luôn khiến con cảm thấy an toàn nhx vẫn đôi phần bất an, lo lắng. Nó đc bố mẹ cưng chiều như một thiên thần nhỏ, con nhìn lại, cảm thấy mình như bị tẩy não, những con điểm trên 8, trên 9 mới gọi là cao, mọi thứ bố mẹ lm cho con là muốn tốt cho con. Nhưng con chỉ thấy, đứa em bây giờ cũng trở nên lạnh nhạt với mình đi, cái gọi là gđ cx trở thành niềm sợ hãi tột cùng trong lòng con. Ai ai cx nói con hạnh phúc nhx họ đâu biết rằng con mong muốn, khao khát đc sống hạnh phúc như họ đến nhường nào, dù chỉ đc qtam hay một chút tình yêu thôi cũng sẽ khiến con thoả mãn, họ luôn bảo nhiều người khác muốn sống như con nhx họ chưa thật sự hiểu con, nếu họ biết sự tht r thì họ có còn bảo v ko con ko bt rõ nhx con chỉ bt thế giới này đối với con cx chẳng còn ý nghĩa, một thế giới không có màu sắc, hơn cả một thế giới màu chỉ toàn màu đen. Con khó chịu quá, mong rằng ai đọc đc thì góp cho con một cách đi thanh thản nhất và con sẽ ko đòi hỏi gì thêm. Cảm ơn đã đọc nỗi niềm của con....