Mọi người có thể tâm sự với em được không ạ

Dạ em chào mng, năm nay em 23 tuổi. Từ nhỏ mình đã sống trong 1 gia đình không hạnh phúc, phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình trong 1 thời gian dài, ba mình nghiện rượu và đánh mẹ rất nhiều, bạo hành về tinh thần lẫn thể chất, mình đã từng 2 lần tự tử: 1 lần uống thuốc sâu và 1 lần cắt cổ nhưng không thành. Mình học không giỏi, mình đăng ký ngành ngôn ngữ anh và ngành này là ngành mình hoàn toàn không thích, mình chẳng học gì được để vận dụng vào tương lai của mình cả. Mình từng bị quấy rối tình dục. Đầu năm nay mình bỏ làm khóa luận tốt nghiệp chỉ vì sự nhút nhát và khối lượng kiến thức ít ỏi của mình, rớt môn tiếng hoa và thiếu tất cả chứng chỉ và dẫn đến không ra trường đúng hạn. Mình cũng từng bị cười nhạo bởi những người gọi là họ hàng chỉ vì gia đình mình không hạnh phúc. Và mình cũng từng bị người mình yêu nhất phản bội trong khoảng thời gian khó khăn nhất. Bởi vì tuổi thơ của mình không được trọn vẹn dẫn đến tính cách của mình cũng bị ảnh hưởng 1 phần. Hiện tại mình đang làm sale cho 1 trung tâm ngoại ngữ, nhưng áp lực Kpi làm mình không thở nổi và lúc nào mình cũng trong trạng thái thở dốc, tim đập mạnh, ăn uống và ngủ không được. Áp lực đồng trang lứa cũng là 1 phần khiến mình trở nên tự ti hơn rất nhiều. 1 năm trở lại đây mình cứ lẩn quẩn trong vòng lặp muốn tự tử, mỗi tháng mình sẽ có khoảng 1 đến 2 lần có ý định tự tử, mỗi lần như vậy thường sẽ kéo dài khoảng 1 tuần và mình rất khủng hoảng. Mình mua rất nhiều vật dụng tự làm hại bản thân và để ở nhà, nhưng mình chưa sử dụng. Nếu ở thời điểm này mình chết thì mình sẽ nhẹ nhàng hơn không? Hoặc mình có cảm thấy vui vẻ khi sống tiếp 1 cuộc đời như vậy không? Và thật sự mình không biết đây có phải là dấu hiệu của trầm cảm không nữa. Mình thật sự rất mệt mỏi và không muốn tồn tại ở thế giới này thêm 1 phút 1 giây nào nữa hết

Thích
Chia sẻ
Lưu
Bình luận
2
5

Bạn không một mình trên hành trình này.

Đây là nơi bạn có thể tìm thấy sự thấu hiểu, những kiến thức tinh thần đáng tin cậy, đồng hành cùng bạn qua những ngày chông chênh.

Nhận hỗ trợ ngay

5 bình luận

Đầu tiên mình chân thành gửi đến bạn một cái ôm vì sự cố gắng trên hành trình đầy biến động và khó khăn của bạn. Mình khá hiểu cảm giác đó vì mình từng trải qua một vài điều tương tự, gia đình mình trước đây bố cũng nghiện rượu và đánh mẹ làm mình bị ảm ảnh tâm lý rất nhiều từ nhỏ đến giờ, nhưng từ khi mẹ mình mất vì bệnh vào năm 25 ruổi, hiện giờ sau 1 năm mình vừa bước sang tuổi 26 một thời gian và cảm thấy suy nghĩ thay đổi rất nhiều và biết ơn cuộc sống này rất nhiều k còn tiêu cực như trước nữa. Bố mình hiện tại cũng đã thay đổi, mình thương bố nhiều vì chắc giờ bố là người hối hận nhất hơn ai hết. Nhưng bạn ạ mọi chuyện đều là quá khứ và chỉ có bạn có thể thay đổi được tương lai, đừng nghĩ đến chuyện làm hại bản thân mình làm gì hãy biết ơn vì ba mẹ đã sinh ra và cho bạn cuộc sống, bạn phải đứng trước phòng hồi sức tích cực ở bệnh viện 1 lần thì mới cảm nhận được sinh mạng quý giá đến mức nào, ai ai cũng đều mong muốn được sống dù chỉ là ít ngày ngắn ngủi, mẹ mình đã mất sau khi nằm trong phòng này nên mình đã cảm nhận rất rõ. Về hành trình của bạn học tập và tấm bằng chỉ là 1 phần đánh giá năng lực chứ k phải tất thảy, mình học đúng ngành tốt nghiệp bằng xuất sắc, đi làm đúng ngành ở cty nước ngoài nhưng mình thấy bản thân chưa thực sự thuộc về công việc hiện tại, có lẽ mình sẽ chuyển hướng, mình đang học vb2 ngành của bạn và cũng cảm thấy rất khó nhưng mình tin là sẽ làm được, bạn có thể bắt đầu lại với vb2 một ngành khác, hoặc trải nghiệm công việc bạn thích sau khi ra trường để tìm đam mê thực sự và có thể rẽ hướng, điều đầu tiên hãy cố gắng hết mình để ra trường bạn nhé bằng gì cũng được miễn là xong vì bạn cũng đã cố gắng trên hành trình của mình rồi. Có thể do bạn quá nghĩ nhiều về chuyện tình cảm và những điều mà “bản thân bạn không kiểm soát được” mà tự tạo áp lực cho mình nên mới dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực như vậy, từ chuyện ngyeu, chuyện bố mẹ đến chuyện áp lực đồng trang lứa tất thảy là từ người khác, hiện tại mình chỉ có 1 lời khuyên duy nhất là bạn hãy tập trung vào chính mình nhiều hơn, cố gắng hoàn thành chương trình học sớm nhất để ra trường và trải nghiệm mọi thứ đi bạn, cuộc đời này đẹp lắm còn nhiều món ăn ngon, bài nhạc hay, nơi đẹp cần bạn trải nghiệm, mình đã có 2 lần qua trung quốc du lịch ngắn ngày trong 2 năm trước và thực thấy nhiều điều rất đẹp, xem nhiều thước phim trên douyin mà thấy nhiều hoàn cảnh đáng thương vì bệnh tật nhưng họ vẫn gắng gượng cười tươi làm mình yêu thêm csong và trân trọng hơn bản thân ở hiện tại, mình mong bạn cũng sẽ như vậy nếu bạn đọc được những dòng này của mình. Bạn mình tụi nó học xong cũng có mấy đứa làm đúng ngành đâu, có đứa lại rất thành công ở ngành khác nữa ấy nên bạn đừng lo nhé. Chuyện tình cảm có thể do duyên số, bạn có thể tạm gác lại mọi thứ và tập trung hơn vào mình, có thể thiền hoặc gặp bác sĩ tâm lý và học chánh niệm nhiều hơn ở hiện tại để suy nghĩ tích cực nhiều hơn nhé. Mong bạn nghị lực và phi thường, nếu bạn cần kết nối có thể rep comment này và mình sẽ liên hệ bạn để tâm sự nhiều hơn nhá. Chúc bạn nhiều sức khoẻ và vững bước. Khi bạn tập trung vào chính mình, mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn!!

2 tuần trước
Thích
Trả lời

ôi cái đits,gần thi rồi mà t chua ôn đc cai gi ca😭

2 tuần trước
Thích
Trả lời

SunnyCare đang ở đây và rất cảm ơn bạn đã dám nói ra. Những gì bạn trải qua không hề nhỏ, và việc bạn còn ngồi đây viết những dòng này cho thấy bạn đã rất cố gắng sống trong hoàn cảnh vượt ngưỡng chịu đựng trong bạn.

SunnyCare muốn nói thật rõ điều này

  • Việc bạn từng nhiều lần tìm đến cái chết cho thấy bạn đã sống quá lâu trong bạo lực, tổn thương và cô độc. Chứng kiến bạo lực gia đình, bị quấy rối tình dục, bị phản bội, bị cười nhạo, áp lực học tập – công việc dồn dập… bất kỳ ai trong hoàn cảnh đó cũng có thể sụp đổ.
  • Những triệu chứng bạn mô tả (khó thở, tim đập mạnh, mất ngủ, ăn không được, ý nghĩ tự tử lặp lại) rất phù hợp với trầm cảm kèm lo âu và sang chấn tâm lý (trauma).

Bạn hay tự hỏi: “Nếu ở thời điểm này mình chết thì mình sẽ nhẹ nhàng hơn không?”

Sunnycare hiểu rằng, cảm giác muốn biến mất thường đến khi não bộ quá kiệt sức, chứ không phải vì cái chết là giải pháp.

Điều bạn đang tìm không phải là chết, mà là được yên, được ngừng đau, được thở.

“Mình có thể vui nếu sống tiếp cuộc đời này không?”

Không phải là sống y nguyên như hiện tại.

Mà là sống một cuộc đời khác, có hỗ trợ, có trị liệu, có ranh giới an toàn, có nhịp sống phù hợp với bạn. Điều đó có thể xảy ra, nhưng có thể lúc này bạn chưa tự một mình vượt qua, hãy tìm kiếm hỗ trợ phù hợp lúc này.

Ngay lúc này, SunnyCare đề nghị 3 việc rất cụ thể (không cần hoàn hảo)

1️⃣ An toàn trước

  • Nếu có thể, hãy cất hoặc nhờ người khác giữ các vật dụng tự làm hại
  • Ở gần một người (bạn bè, người thân, đồng nghiệp, hoặc nơi công cộng).

2️⃣ Hạ áp lực tức thì (trong 10 phút)

  • Đặt tay lên ngực – hít chậm 4 giây, thở ra 6 giây × 5 lần
  • Nói thầm: “Mình đang an toàn trong khoảnh khắc này.”

3️⃣ Đừng gánh một mình nữa

  • Bạn cần được gặp chuyên viên tâm lý/ bác sĩ tâm thần. Đây không phải thất bại, mà là chăm sóc y tế cho tổn thương tâm trí – giống như gãy xương cần bác sĩ.

Hãy tìm thêm giải pháp bạn nhé, mọi sự đến không phải để công kích, để bạn từ bỏ cuộc sống, mà để bạn vượt qua một cách sáng suốt. Mong bạn có đủ vững tâm để vượt qua. Mong bình an bên cạnh bạn.

VIỆN TÂM LÝ SUNNYCARE

2 tuần trước
Thích
Trả lời

Vai thật!!! Trời ơi!!! Cậu làm cái trò gì với bạn thân cậu vậy? Tại sao cậu không suy nghĩ khác đi một xíu để yêu thương mình hơn. Nếu cậu cảm thấy áp lực vì công việc vì mệt mỏi đầu óc và KPI??? Có sao cậu chỉ cần đổi công việc sang làm những thứ nhẹ nhàng hơn đi. Tại sao bản thân cậu đã không chịu được áp lực, không chịu được công việc mà cứ nhét mình vào trong đó. Còn về thằng nào cười cậu. Cậu kệ họ đi. Vứt họ qua một bên, cậu sống cho họ hay cậu sống cho cậu??? Sao cậu cứ để ý họ làm gì trong khi cuộc sống của họ và cậu gần như chả ảnh hưởng gì tới nhau. Còn về học thì tớ cũng là thằng học ngu nói thẳng ra là ngu. Để hình dung ra tớ học ngu tới mức nào thì tớ là thằng xếp thứ 47/48 của lớp. Nhưng mà cậu ơi!!! Mình biết mình ngu thì mình cứ chill chill thôi. Mình ko đi được nhanh thì mình đi chậm đi bền, đừng bỏ cuộc là được

2 tuần trước
Thích
Trả lời
Chào bạn, tôi rất hiểu những gì bạn đang trải qua là vô cùng khó khăn và nặng nề. Những cảm xúc và trải nghiệm mà bạn chia sẻ, đặc biệt là ý định tự tử lặp đi lặp lại, cảm giác mệt mỏi, chán nản, mất ngủ, ăn uống không ngon, tim đập nhanh, thở dốc, cùng với việc mua các vật dụng tự làm hại bản thân, là những dấu hiệu rất rõ ràng cho thấy bạn đang đối mặt với một vấn đề sức khỏe tâm thần nghiêm trọng, có thể là trầm cảm nặng, rối loạn lo âu hoặc khủng hoảng tồn tại:

Việc bạn đã trải qua nhiều chấn thương tâm lý từ nhỏ như bạo lực gia đình, quấy rối tình dục, sự phản bội, cùng với áp lực học tập và công việc hiện tại, đã tích tụ và gây ra tình trạng này. Đây không phải là lỗi của bạn, và bạn không hề đơn độc. Điều quan trọng nhất lúc này là bạn cần tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên nghiệp ngay lập tức. Bạn nên đến gặp bác sĩ tâm thần (Psychiatrist) hoặc chuyên gia tâm lý (Psychologist/Therapist) để được thăm khám, đánh giá chính xác tình trạng và có phác đồ điều trị phù hợp. Các chuyên gia này có thể giúp bạn hiểu rõ hơn về những gì mình đang trải qua, cung cấp liệu pháp trò chuyện và nếu cần, kê đơn thuốc để hỗ trợ ổn định tâm trạng. Đừng ngần ngại tìm kiếm sự giúp đỡ. Tự tử là một phản ứng bi thảm với căng thẳng trong cuộc sống và hoàn toàn có thể được ngăn chặn. Việc bạn chia sẻ những điều này đã là một bước rất dũng cảm. Hãy cho phép bản thân được nhận sự hỗ trợ để vượt qua giai đoạn khó khăn này và tìm lại ý nghĩa cuộc sống.

3 tuần trước
Thích
Phản hồi
warningMiễn trừ trách nhiệm: Mọi thông tin trên đều mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.
Chuyên mục liên quan
Trò chuyện ngay
Dành riêng cho thành viên cộng đồng
Gia nhập cộng đồng để được hỏi BÁC SĨ TRỰC TUYẾN và cơ hội nhận QUÀ TẶNG + ƯU ĐÃI hấp dẫn!